Gió Qua Thành Cũ

Chương 1: Hiệu sách sau cơn mưa

Mưa rơi suốt buổi chiều trên mái tôn của khu phố cũ. Mai đứng trước hiệu sách Ánh Đèn, nhìn tấm biển gỗ đã phai màu mà tưởng như nghe thấy tiếng chuông cửa của mười năm trước.

Bên trong, mùi giấy cũ vẫn còn nguyên. Người đàn ông sau quầy ngẩng lên, đôi mắt bình tĩnh hơn trong ký ức của cô. Không ai nói gì trong vài giây đầu, nhưng khoảng lặng ấy đã đủ để kéo cả hai về mùa hè cuối cùng trước ngày chia xa.

Mai đặt chiếc ô xuống cạnh cửa. Cô tự nhủ mình chỉ về để bán căn nhà của mẹ, không phải để tìm lại điều gì đã mất. Nhưng thành phố này luôn có cách giữ chân người ta bằng những chi tiết nhỏ nhất.