Sau Khi Ly Hôn, Đại Lão Cấm Dục Quỳ Xin Tôi Tái Hợp
"Đừng kinh ngạc, thật ra ông chẳng có bệnh gì lớn, chủ yếu là muốn khiến các cháu căng thẳng một chút."
"Ông nội, hóa ra ông đang giả bệnh?"
Phong Dạ Hàn có chút dở khóc dở cười. Ông nội anh vì muốn con cháu nhanh chóng sinh con đẻ cái mà đúng là dốc hết sức, ngay cả chuyện phát thông báo bệnh nguy kịch cũng làm.
"Đúng vậy, không giả bệnh sao có thể nổ ra chắt trai? Ta không bệnh, cháu sẽ chủ động nói cho ta biết sao? Thằng nhóc thối này."
Phong Thanh Tuyền cười mắng anh một câu, nhưng trong lòng đều là sự thiên vị dành cho Phong Dạ Hàn.
"Chẳng lẽ ông nội đã biết trước chuyện Tinh Vãn có con rồi?"
"Ừm, sớm hơn cháu vài ngày. Thằng nhóc thối nhà cháu thật không ra gì, làm khổ mấy mẹ con họ. Haiz, nếu ta không tung scandal video kia ra ngoài, cháu chịu đi tìm con bé à?"
Lời ông cụ khiến Phong Dạ Hàn càngkinh ngạc hơn:
"Ông nội? Chẳng lẽ video bất nhã kia là do ông tung ra?"
"Không sai, ta bảo người tung ra, đều làm mờ rồi."
Phong Thanh Tuyền biết trước sự tồn tại của chắt trai, nhưng không cho người đi cướp con, mà nghĩ ra kế hoạch một mũi tên trúng hai đích này.
Vừa có thể khiến cháu trai quay về tiếp nhận gia nghiệp, vừa có thể khiến cháu trai và vợ cũ nối lại duyên xưa, tốt biết bao?
"..."
Phong Dạ Hàn không thể không phục ông nội mình. Vì để anh về nước, vì để anh chủ động đi tìm Thẩm Tinh Vãn và con, ông cụ quả thật không gì không dùng.
Im lặng vài giây, ông cụ nói:
"Ta không cần biết cháu dùng cách gì, tóm lại huyết mạch nhà họ Phong chúng ta không thể lưu lạc bên ngoài. Cháunợ con bé, tự nghĩ cách bù đắp đi!"
"Cháu biết rồi, ông nội."
Ông cụ lạichân thành khuyên nhủ:
"Dạ Hàn, sau này nhà họ Phong chúng ta đều phải trông cậy vào cháu. Giao tập đoàn cho cháu, ta rất yên tâm. Bây giờ tâm nguyện chưa xong duy nhất còn lại là ta muốn biết tung tích cha cháu, nó ở đâu? Có phải đã chết rồi không? Đừng giấu ta nữa."
Ngoài mong được bế chắt, điều ông cụ kỳ vọng nhất chính là tung tích con trai cả.
Ông đã chờ suốt bảy năm.
Ông rất sợ đến cuối đời mình vẫn không chờ được tung tích của con trai, sẽ để lạinuối tiếc cả đời.
"Ông nội, hiện tại vẫn chưa tìm được tung tích của bố cháu. Nhưng không có tin tức chính là tin tốt. Ông cứ tiếp tục chờ, tin cháu nhất định có thể tìm được bố."
"Được, được!"
Ông cụ Phong gật đầu, cùng Phong Dạ Hàn trò chuyện về sự phát triển sau này của nhà họ Phong.
Chính sảnh nhà họ Phong.
Cả nhà Phong Minh Viễn mặt đen rời đi. Bọn họ đều tức lắm, rõ ràng mắt thấy Phong Gia Vĩ sắp lấy được quyền thừa kế, chỉ thiếu một chút, vậy mà bây giờ giữa đường nhảy ra một Trình Giảo Kim.
Hàn Lệ Hoa đi cùng Kim Hương Lan. Kim Hương Lan dùng giọng chua lét nói:
"Chị dâu, lần này chị nên vui rồi nhỉ? Cái gì cũng thuộc về nhà chị!"
Trước kia Hàn Lệ Hoa không ít lần bị Kim Hương Lanbóng gió sỉ nhục. Hôm nay cuối cùng cũng có thểngẩng cao đầu một lần:
"Haiz, tôi cũng không ngờ! Dạ Hàn quả thật cho tôi một niềm vui lớn. Bây giờ chỉ cần nghĩ đến tôi có cháu trai năm tuổi, nằm mơ cũng có thể cười tỉnh."
"..."
Kim Hương Lan trợn trắng mắt đầyghen tị hâm mộ, lại nói:
"Nhưng mà, sáu năm trước chị đuổi Thẩm Tinh Vãn ra khỏi nhà, cho dù người ta sinh con, có chịu nuôi cho các người không? Người mẹ chồng ác độc như chị đi đòi con, cô ta còn không vội vàng dẫn con trốn đi?"
Kim Hương Lan nói xong liền cùng người nhà mình rời khỏi chính sảnh. Hàn Lệ Hoa sững tại chỗ, nghĩ đến lời bà ta nói, bà cũng rất lo lắng.
Năm đó bà đối xử với Thẩm Tinh Vãn như vậy, tính tình Thẩm Tinh Vãn lại cứng rắn, cô có bằng lòng giao con cho nhà họ Phong không?
Bất kể thế nào, phải tìm Thẩm Tinh Vãn gặp mặt nói chuyện trước mới được. Cháu trai bảo bối của bà đi theo cô thì có cuộc sống tốt gì, đương nhiên phải đón về nhà họ Phong, nhận giáo dục và cuộc sống tốt nhất.
Hàn Lệ Hoa vẫn chờ đến khi con trai từ trong phòng đi ra. Thấy Phong Dạ Hàn bước ra, bà tiến lên:
"Dạ Hàn, đứa trẻ đó..."
"Đứa trẻ có liên quan gì đến mẹ?"
Phong Dạ Hàn trực tiếp gắt với mẹ một câu, vượt qua bà đi thẳng ra cửa.
Con trai vẫn không chịu tha thứ cho mình, Hàn Lệ Hoa khó chịu không thôi, chỉ có thểcố kìm nén nước mắt.
Phong Thiếu Vũ rất rõ chuyện xảy ra giữa mẹ và anh cả, đi tới an ủi:
"Mẹ, bây giờ mẹ biết hậu quả rồi chứ? Anh cả tức những chuyện năm đó mẹ làm. Với tính cách anh cả, chắc chắn sẽ không để mẹ gặp con đâu."
Phong Thiếu Vũ cũng biết mẹ mình không thích chị dâu Thẩm Tinh Vãn. Trước kia anh từng hòa giải ở giữa nhiều lần cũng vô dụng. Khi anh ở nhà còn có thể lén giúp chị dâu.
Nhưng nào ngờ, mẹ anh lại nhân lúc lúc anh và anh cả đều ở nước ngoài mà quét Thẩm Tinh Vãn ra khỏi cửa.
Đợi bọn họ biết tin, tất cả đã không kịp nữa.
"Vậy... vậy mẹ phải làm sao đây Thiếu Vũ?"
Hàn Lệ Hoa thật sự hoảng rồi. Xưa nay bà đều cảm thấy mình là nữ chủ nhân nhà họ Phong, có thể một mình gánh vác một phía, con đường của các con đều do một tay bà kiểm soát.
Nhưng bây giờ, con trai cả không để ý đến bà nữa, bà vậy mà không biết nên làm gì.
"Còn có thể làm sao hả mẹ? Sau này mẹ phải sửa tính khí của mình đi. Nếu vẫn giống trước kia, anh cả chắc chắn sẽ cắt đứt quan hệ với mẹ. Bây giờ anh biết Thẩm Tinh Vãn sinh con cho anh, nói không chừng bọn họ còn sẽ tái hôn. Nếu mẹ đối với Thẩm Tinh Vãn vẫn là thái độ trước kia, vậy mẹ không chỉ không gặp được con, còn sẽ mất luôn người con trai là anh cả! Mẹ tự suy nghĩ cho kỹ đi! Con đi tìm anh cả cầu tình giúp mẹ."
Phong Thiếu Vũ nói xong liền đuổi ra cửa.
Ở chỗ đỗ xe nhà cũ họ Phong, Phong Thiếu Vũ thở hổn hển đuổi tới:
"Anh cả."
Phong Dạ Hàn đã ngồi vào trong xe. Phong Thiếu Vũ bám cửa sổ xe:
"Anh cả, đưa em đi gặp cháu nhỏ của em được không? Bao lì xì lớn em đã chuẩn bị rồi."
"Bây giờ không được."
"Vì sao? Bây giờ mọi người đều biết rồi, còn giấu giếm làm gì?"
"Không phải không cho em gặp, mà là... chính anh muốn gặp cũng khó. Chờ thêm đi!"
Ánh mắt Phong Dạ Hàn trầm lạnh, khởi động động cơ, chậm rãi lái xe ra ngoài.
Phong Thiếu Vũ hiểu ra, gọi với theo:
"Anh cả, anh phải cố lên đấy! Không theo đuổi được chị dâu, không tìm được cháu của em thì anh đừng về nữa nhé!"
*
Hội sở Đế Lam.
Trong phòng bao xa hoa, hai mỹ nam cấp yêu nghiệt đã chờ từ lâu. Lạc Nghị Châu và Kỳ Mặc Hân đều là anh em tốt rất thân của Phong Dạ Hàn, cũng đều là công tử thế gia thân phận bất phàm.
Thấy Phong Dạ Hàn đi vào, tất cả đều đứng dậy đón.
"Lão đại đến rồi."
"Lão đại về nước rồi, hoan nghênh hoan nghênh."
Là ông chủ của Đế Lam, Lạc Nghị Châu hào sảng gọi đến một dàn mỹ nữ, cô nào cũng eo thon chân dài.
"Lão đại cô đơn lâu như vậy, khó khăn lắm mới về nước, mỹ nhân ở đây tùy anh chọn, đều là tôi đặc biệt giữ lại cho anh đó!"
Lạc Nghị Châu thần bí nói xong,mời các cô gái qua hầu hạ Phong Dạ Hàn. Các cô gái vui như nở hoavây tới, nhưng còn chưa kịp chạm vào đã nghe Phong Dạ Hàngiận dữ quát khẽ:
"Cút!"