Trêu Nhầm Cô Vợ Ngọt Ngào: Tổng Tài Cưng Chiều Quá Gấp
"Vậy chú sống với cô ta đi!" Tiêu Nhiễm tức giận đẩy Cố Mạc ra, định chạy ra ngoài.
Cố Mạc căng gương mặt lạnh lùng kéo cô về phòng, "rầm" một tiếng đóng cửa lại. Anh ép cô lên ván cửa, khàn giọng nói: "Em làm loạn cái gì?"
"Linda kia nhìn một cái đã biết muốn quyến rũ anh, cô ta cố ý nhào vào lòng anh. Tôi không vui vì anh đỡ cô ta!" Tiêu Nhiễm tức giận bĩu môi.
"Tôi cũng không thể trơ mắt nhìn cô ấy ngã." Cố Mạc bất đắc dĩ nhíu mày, "Cô nhóc, nói lý chút."
"Tôi chính là tùy hứng! Anh không thích thì đừng để ý tôi!" Tiêu Nhiễm tủi thân một tay đẩy Cố Mạc ra. Cô chính là sẽ để ý. Nhớ lúc nhỏ, thấy mẹ thường xuyên lén rơi nước mắt, cô tưởng mẹ không khỏe. Khi Dương Nguyệt Quyên dẫn đứa con gái chỉ nhỏ hơn cô ba tuổi là Tiêu Lạc xuất hiện, cô đột nhiên hiểu vì sao mẹ rơi nước mắt. Vì người đàn ông mẹ yêu sâu đậm có phụ nữ bên ngoài, còn sinh con gái. Mẹ vì vậy u uất mà qua đời. Cô không muốn đi vào vết xe đổ. Người đàn ông của cô tuyệt đối không thể giấu người đẹp bên ngoài. Nếu bị cô biết, cô thà ngọc vỡ, tuyệt không ngói lành!
"Ai nói không thích em?" Cố Mạc mạnh mẽ ôm Tiêu Nhiễm vào lòng, siết chặt eo thon của cô, "Tôi đó là vì lễ phép. Cho dù là người xa lạ, tôi cũng nên vươn tay đỡ đối phương một cái."
"Cô ta đẹp hơn tôi." Tiêu Nhiễm mở đôi mắt tròn, không quá thoải mái nói. Không thể phủ nhận, Linda là một người phụ nữ cực đẹp, dáng người cũng rất tuyệt, mà ưu thế lớn nhất của cô ta là rất biết ăn mặc, phô bày mặt đẹp nhất của mình. Dù mặc đồ công sở, cô ta cũng có thể mặc ra phong tình vạn chủng. Đó là vẻ quyến rũ mà cô gái ở tuổi cô không thể học được. Cho dù cô cũng học Linda trang điểm đậm, cũng hoàn toàn không thể thể hiện được sự quyến rũ phong lưu ấy.
Cô không tin Cố Mạc sẽ không nhìn thấy.
Người phụ nữ như Linda, cho dù chỉ đặt bên cạnh, cũng là cảnh đẹp vui mắt nhỉ?
"Không nhìn ra." Cố Mạc không hề do dự trả lời. Anh chưa từng để ý ngoại hình của Linda, hơn nữa anh cũng không cho rằng Linda đẹp hơn Tiêu Nhiễm. Vẻ đẹp của Linda quá mức "tục diễm", còn Tiêu Nhiễm thì đẹp thuần khiết, trong trẻo động lòng người.
"Cô ta trưởng thành hơn tôi." Tiêu Nhiễm ghen nói.
Linda cho người ta cảm giác một nữ nhân viên văn phòng đô thị rất tháo vát, sự trưởng thành đó cô học mấy năm cũng không học nổi.
Cố Mạc cúi người, khẽ mổ lên đôi môi hồng của Tiêu Nhiễm: "Tôi chỉ thích sự ngây thơ của em."
"Cô ta gợi cảm hơn tôi."
Môi Linda rất đầy đặn, tô son đỏ rực, là kiểu môi khiến đàn ông muốn hôn. Dáng người cô ta cũng rất đẹp, váy chỉ ôm lấy mông để lộ đôi chân thon dài, trên chân là một đôi giày cao gót mười hai phân, quả thực là một mỹ nhân.
"Cô nhóc, em thiếu tự tin với bản thân đến vậy?" Cố Mạc đột nhiên cười hỏi. Người phụ nữ nhỏ của anh trong đầu chỉ chứa vẻ đẹp của người khác, lại không hiểu vẻ đẹp của mình là thứ người khác không thể với tới.
"Dù sao trong mắt các anh tôi chính là một đứa trẻ tùy hứng. Đừng để ý tôi! Phiền!" Tiêu Nhiễm quay mặt đi, không vui nói.
"Cô nhóc," Cố Mạc nắm tay Tiêu Nhiễm, đặt lên ngực mình, "mặc cô ấy có đẹp đến đâu, đối với tôi cũng không có ý nghĩa. Năng lực làm việc của Linda hạng nhất, một số nghiệp vụ của Mạc Y cô ấy còn hiểu rõ hơn tôi. Mất cô ấy, không chỉ là mất một thư ký, còn có thể có thêm một kẻ thù. Hơn nữa lần này có thể hợp tác thành công với Smith đều nhờ cô ấy cố gắng xoay xở. Tôi không thể vì yêu ghét của em mà sa thải cô ấy. Đối với tôi, cô ấy chỉ là một cộng sự công việc rất giỏi."