Trêu Nhầm Cô Vợ Ngọt Ngào: Tổng Tài Cưng Chiều Quá Gấp

Chương 27: Lòng người phức tạp

Tiêu Nhiễm nhìn thấy hình ảnh trong video giám sát, gương mặt nhỏ lập tức đỏ bừng. May mà video chỉ quay đến cảnh mình bị đè, nếu toàn bộ quá trình bị quay lại, cô đừng mong sống nữa. "Chú xấu!"

"Giám sát bình thường thôi, ai bảo em không báo trước một tiếng đã dụ hoặc tôi?" Cố Mạc bị Tiêu Nhiễm chọc cười, nằm trên giường vui vẻ thưởng thức vẻ đẹp xinh xắn của cô. "Tôi tốt bụng tắt giám sát trước khi thương em đấy. Nếu không thì không chỉ ngắn như vậy đâu."

Biệt thự của anh tuy nhìn không quá lộng lẫy xa hoa, nhưng khắp nơi đều thấy đồ cổ quý giá. Camera trong phòng ngủ vốn là để bảo vệ bức tranh Monet trên tường, không ngờ lại có thể trở thành chứng cứ chứng minh sự trong sạch của anh.

Điều này chỉ có thể nói là trùng hợp.

Năm năm qua cuộc sống của anh vẫn luôn giống như hòa thượng, trong nhà chưa từng có phụ nữ xuất hiện, cho nên anh chưa từng cảm thấy trong phòng ngủ có thêm camera thì có gì không tốt. Bây giờ có thêm một Tiêu Nhiễm, xem ra anh phải cân nhắc đổi cách bảo vệ bức tranh Monet. Anh không muốn để bảo vệ nhìn thấy hình ảnh hương diễm gì. Trước khi bảo vệ thức dậy, anh phải xóa sạch những video giám sát không nên có.

Tiêu Nhiễm vì lời Cố Mạc mà xấu hổ nhắm mắt, dùng hai tay che gương mặt nhỏ đỏ bừng. Cô vậy mà làm chuyện xấu hổ như vậy, không muốn sống nữa!

Cố Mạc dùng bàn tay lớn gỡ hai tay Tiêu Nhiễm ra, hôn lên trán cô: "Chuyện đó không có gì phải xấu hổ. Chúng ta là vợ chồng."

"Chú xấu!" Tiêu Nhiễm ngại ngùng không dám mở mắt, hàng mi cong bất an run rẩy.

"Tối qua tôi rất dịu dàng. Không đau nữa chứ?" Cố Mạc mỉm cười nhìn Tiêu Nhiễm.

Tiêu Nhiễm nắm hai tay thành nắm đấm, không cam lòng đấm vào ngực Cố Mạc. Mặt anh làm bằng da trâu sao? Vậy mà công khai thảo luận vấn đề kiểu đó!

Xấu hổ chết mất!

"Được rồi, không trêu em nữa." Cố Mạc sờ trán Tiêu Nhiễm, chạm tay một mảnh mát lạnh, lúc này mới yên tâm. "Đi tắm nước nóng. Tối qua em ra cả người mồ hôi."

"Ừm." Tiêu Nhiễm dùng ga giường bọc mình lại, nhảy xuống giường, xấu hổ chạy về phía phòng tắm, không nhìn thấy Cố Mạc phía sau bị cô phơi ảnh trần.

Cố Mạc đứng dậy, nhặt áo choàng tắm dưới giường mặc vào, liền xuống lầu đến thư phòng. Ở một góc thư phòng có một chiếc máy tính để bàn. Sau khi mở máy, anh gọi hệ thống giám sát ra, bắt đầu nghiêm túc xóa những video giám sát không thể để người khác nhìn thấy. Đợi tất cả đều xóa sạch, anh mới đi khỏi thư phòng, trở lại lầu trên.

Lúc này, Tiêu Nhiễm đã tắm xong, đang lau tóc.

"Máy sấy ở ngăn kéo đầu tiên bên trái." Cố Mạc chỉ chỉ bàn trang điểm, rồi đi vào phòng tắm.

Tối qua sau khi Tiêu Nhiễm uống thuốc lại vận động nửa ngày, ra cả người mồ hôi, mà một nửa số mồ hôi ấy đều dính lên người anh.

Sau khi tắm nước nóng, anh toàn thân khoan khoái đi ra, trên mặt vẫn treo nụ cười nhàn nhạt. Nụ cười này khiến gương mặt lạnh cứng của anh có thêm một tia dịu dàng.

Tiêu Nhiễm nằm sấp trên giường, nói với Cố Mạc: "Chú à, tôi toàn thân không có sức, vậy làm sao đi học đây?"

"Xin nghỉ!" Cố Mạc không suy nghĩ, trực tiếp đề nghị.

"Không được! Tôi đã hứa với Ninh Hạo hôm nay đi học." Tiêu Nhiễm ngồi dậy, bực bội vò rối mái tóc đen.

"Ninh Hạo?" Cố Mạc đứng lại, kỳ lạ nhìn Tiêu Nhiễm một cái.

"Lớp trưởng của chúng tôi." Tiêu Nhiễm bĩu môi. "Sắp thi tháng rồi, cậu ấy nói sẽ bổ túc cho tôi."

"Chậm một ngày không sợ." Cố Mạc đi tới, ngồi xuống bên cạnh Tiêu Nhiễm. "Có tôi!"

"Anh lại không phải lớp trưởng!" Tiêu Nhiễm khinh thường liếc Cố Mạc một cái. Anh là tổng giám đốc lớn không sai, nhưng không có nghĩa anh có thể làm giáo viên. Bây giờ cô cần là người phụ đạo. Lớp mười hai học tập căng thẳng như vậy, nghỉ một ngày có thể không theo kịp tiến độ. Cô sao dám nghỉ liên tục? Những bài rơi lại phải bù thế nào?

"Ninh Hạo đối với em rất tốt?" Cố Mạc cúi đầu, nghiêm túc nhìn Tiêu Nhiễm một cái.

"Ừm! Mỗi lần tôi có câu không biết, đều hỏi cậu ấy. Cậu ấy hỏi gì đáp nấy, tuyệt đối không giấu giếm. Không giống Hạ Minh Minh, rõ ràng cái gì cũng biết, nhưng cứ không nói, chỉ sợ chúng tôi học được rồi chen cô ấy xuống." Tiêu Nhiễm chống cằm, bất mãn nói.

"Lòng người vốn phức tạp như vậy. Cô nhóc, đời em mới vừa bắt đầu." Cố Mạc vò rối mái tóc vốn đã vểnh lên của Tiêu Nhiễm, động tác tuy thô lỗ, giọng điệu lại rất dịu dàng.