Trêu Nhầm Cô Vợ Ngọt Ngào: Tổng Tài Cưng Chiều Quá Gấp

Chương 4: Không thể xem là thật

Sau khi cả căn phòng không còn ai, trái tim luôn đề phòng của Tiêu Nhiễm mới dần buông lỏng. Đến khi nhận ra mình vẫn chưa mặc gì mà còn ngồi trong lòng Cố Mạc, cô lập tức tránh xa anh.

"Hôn ước vừa rồi chỉ là để ứng phó với phóng viên, không thể xem là thật." Ánh mắt cô nhìn Cố Mạc mang theo hận ý. Nếu không có anh phối hợp, vở kịch sáng nay của mẹ kế cô ngay cả cơ hội diễn cũng không có. "Vài ngày nữa anh cứ nói chúng ta không hợp tính, đã chia tay rồi."

"Sau đó để cả thành phố xôn xao, nói Cố Mạc tôi cưỡng hiếp thiếu nữ, rồi uy hiếp cô nói dối?" Cố Mạc khó chịu nhìn Tiêu Nhiễm.

"Chẳng lẽ không phải sao?" Tiêu Nhiễm bất mãn trừng mắt nhìn Cố Mạc. Người đàn ông này cô không chọc nổi, nhưng không có nghĩa là cô phải ngoan ngoãn để anh dắt mũi. "Tôi không gả cho kẻ cưỡng hiếp!"

"Nói lại lần nữa!" Cố Mạc đột nhiên áp sát xuống, đôi mắt u ám nhìn cô chằm chằm.

"Tôi không gả cho kẻ cưỡng hiếp! Anh đứng dậy!" Tiêu Nhiễm hơi hoảng sợ giãy giụa. Hình như cô đã vuốt râu hùm.

"Có tin hôm nay tôi sẽ khiến tập đoàn Bằng Trình sụp đổ không?" Cố Mạc âm trầm uy hiếp.

"Đừng." Trong lòng Tiêu Nhiễm tuy có hận, nhưng cũng hiểu lời mẹ kế tối qua có lý. Sự trong sạch của cô đã mất, không thể lại hủy đi sự nghiệp của cha. Dùng thân thể của cô đổi lấy mười tám năm tình cha con của ông, từ nay về sau không còn liên quan.

"Có mang chứng minh thư không?" Cố Mạc lạnh nhạt hỏi.

"Hả?" Tiêu Nhiễm khó hiểu ngẩng đầu. "Ở... trong túi ngoài phòng khách."

Cố Mạc vén ga bước xuống giường, lấy điện thoại gọi một cuộc. "Trịnh Húc, giúp tôi xử lý thủ tục kết hôn. Còn nữa, bảo luật sư Phương soạn ngay một bản thỏa thuận hôn nhân rồi mang đến đây."

Thủ tục kết hôn?

Tiêu Nhiễm ngẩn người.

Chẳng lẽ Cố Mạc thật sự muốn cưới cô?

"Chú à, hôn nhân không phải trò chơi gia đình!" Tiêu Nhiễm chống đối nhìn Cố Mạc. Cô bị cha ruột và mẹ kế bán đứng, anh đâu cần phải đá vào vũng nước đục này?

"Tôi rất nghiêm túc!" Cố Mạc bình tĩnh xoay người, nhìn thẳng Tiêu Nhiễm.

Khi nhìn thấy thân thể của Cố Mạc, Tiêu Nhiễm lập tức xấu hổ đến mức nhắm mắt lại. Lúc này cô mới ý thức được hai người đều không mặc quần áo. Cô đỏ mặt, tức giận nói: "Chú à, anh có thể ra ngoài không? Tôi muốn mặc quần áo."

"Cô chắc muốn tôi đi ra ngoài như thế này?" Cố Mạc chỉ vào mình.

Tiêu Nhiễm kéo ga giường trùm kín đầu, trong lòng mắng anh một trăm lần là tên cuồng phơi bày. "Ra ngoài!"

Ánh mắt Cố Mạc phức tạp rơi xuống cục chăn trên giường. Anh nghiến răng, hồi lâu mới hừ một câu: "Chuyện gì cũng đã xảy ra rồi, vậy mà còn không dám nhìn."

Cục chăn trên giường hơi động đậy, nhưng không lên tiếng.

Cố Mạc mở tủ quần áo, lấy ra một bộ đồ rồi đi vào phòng tắm.

Tiêu Nhiễm nghe tiếng nước chảy ào ào, biết Cố Mạc đang tắm, lập tức nhảy xuống giường, hoảng loạn nhặt bộ đồng phục rơi dưới đất mặc vào. Nhưng tìm nửa ngày cũng không thấy quần lót nhỏ, cô bèn bò lên giường, chổng mông tìm khắp nơi.

"Có phải cô đang tìm cái này không?" Không biết Cố Mạc đã đột nhiên xuất hiện sau lưng cô từ lúc nào, trong tay cầm một chiếc quần lót ren trắng gần như trong suốt.

Tiêu Nhiễm căm hận trừng anh một cái, rồi đỏ mặt rút chiếc quần lót nhỏ khỏi tay anh, trốn vào phòng tắm.

Khi cô đi ra, Cố Mạc đã thay vest, ăn mặc chỉnh tề ngồi trên sofa xem tin tức bằng iPad. Nghe thấy tiếng cô, anh chỉ nhấc mí mắt nhìn một cái rồi lại cúi đầu tiếp tục lướt web.

"Chuyện kết hôn không thể xem là thật. Tôi đi đây. Chú à, tạm biệt!" Tiêu Nhiễm chạy qua trước mặt Cố Mạc như chạy nạn, kết quả lại không được như ý, bị anh một tay kéo lại.

"Ngồi xuống!" Cố Mạc lạnh lùng ra lệnh.

"Tôi đã nói là không gả!"

"Không ký cũng được, về nhà chờ cha cô nhảy lầu đi!" Cố Mạc lạnh nhạt liếc Tiêu Nhiễm.

"Tại sao anh nhất định phải cưới tôi?" Tiêu Nhiễm thật sự không dám tin. Có những vở kịch diễn cho qua là được, đâu cần biến giả thành thật.

"Tôi không muốn phí tâm đi tìm phụ nữ, vừa hay cô dùng khá thuận tiện." Cố Mạc không ngẩng đầu, đề tài bọn họ đang thảo luận dường như chỉ bình thường như mua một chiếc áo sơ mi.

Dùng khá tiện?

Mặt Tiêu Nhiễm nhanh chóng đỏ lên, hai má đỏ như rượu vang, nhưng vẫn lộ rõ tức giận.

Trong đầu toàn thuốc màu vàng!

"Chú à, hôn nhân cần hai bên yêu nhau." Cô tức tối trừng gương mặt lạnh như băng của Cố Mạc.

"Không ai có thể uy hiếp tôi! Cô đừng hòng làm đồng phạm!" Cố Mạc đột nhiên ngẩng đầu, đôi mắt đen nhìn Tiêu Nhiễm tràn đầy hận ý.