Trêu Nhầm Cô Vợ Ngọt Ngào: Tổng Tài Cưng Chiều Quá Gấp

Chương 44: Có phải anh ta ép cậu

"Lớp trưởng?" Tiêu Nhiễm ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn Ninh Hạo đứng ở cổng trường. Đồng phục của cậu ấy đều nhăn, tóc dường như chưa chải, vành mắt thâm đen, giống như một ngày không ngủ. Ninh Hạo luôn sạch sẽ gọn gàng vậy mà lại có thể sa sút như thế.

Ninh Hạo đột nhiên túm lấy Tiêu Nhiễm, kéo cô đi vào trong trường.

Cố Mạc từ cửa sổ xe nhìn thấy cảnh này, đôi mắt đen đột nhiên nổi gió, giống như mặt hồ bình lặng đột nhiên thổi tới cơn gió địa ngục âm lạnh. Anh lạnh lùng nói với tài xế một câu: "Lái xe!"

Chiếc Maybach biến mất như gió trong dòng xe.

Đứng ở góc vắng trong khuôn viên trường, Ninh Hạo dùng đôi mắt sao xinh đẹp đầy tơ máu nhìn Tiêu Nhiễm, đau khổ tìm kiếm sự trong sáng trong mắt cô: "Cậu... thật sự kết hôn rồi?"

Tiêu Nhiễm cắn môi gật đầu một cái.

Ninh Hạo ngẩng đầu, dùng sức nhắm mắt lại, chật vật hỏi: "Cậu yêu anh ta sao?"

Hôm qua khi nhìn thấy tin tức, cậu chỉ cho rằng đó là một trò đùa. Cho nên sau khi nhận điện thoại của Cố Mạc, cậu căn bản không dám tin tai mình. Tiêu Nhiễm mà cậu yêu mười lăm năm đã gả cho người khác, gả cho một ông chú trung niên, một người thành đạt. Cậu không cam lòng, gọi lại, nhưng vẫn luôn không thể kết nối. Cậu ngồi trước cửa khách sạn Hilton, hứng gió lạnh cả đêm. Trái tim cậu giống như quả bóng, bị chọc vô số lỗ.

Cậu và Tiêu Nhiễm từ mẫu giáo đến cấp ba, vẫn luôn ở bên nhau.

Cậu vốn muốn đợi họ thi đỗ trường đại học lý tưởng rồi mới mở miệng tỏ tình, lại không ngờ trời cao căn bản không cho cậu cơ hội.

"Không... yêu... đâu." Tiêu Nhiễm do dự trả lời. "Anh ấy cũng không yêu tớ."

Cô sao có thể yêu Cố Mạc?

Nguyên nhân họ kết hôn vốn không phải vì yêu.

Ninh Hạo đột nhiên mở mắt, chấn động nhìn Tiêu Nhiễm. Cậu còn tưởng Tiêu Nhiễm sẽ nói "yêu", nếu như vậy, cậu sẽ hoàn toàn hết hy vọng. Nhưng lại cứ là "không".

"Vậy tại sao kết hôn?" Ninh Hạo khó hiểu nhìn Tiêu Nhiễm. Nếu không yêu, vì sao kết hôn? Có ai ép cô gả cho người đàn ông già kia sao?

Nghe câu hỏi của Ninh Hạo, mắt Tiêu Nhiễm đỏ lên: "Tớ có thể không trả lời không?"

Ninh Hạo thấy Tiêu Nhiễm sắp rơi nước mắt, đau lòng kéo tay cô: "Tiêu Nhiễm, không yêu thì ly hôn đi."

Tiêu Nhiễm rút tay mình khỏi tay Ninh Hạo, hơi kéo giãn khoảng cách giữa hai người: "Tớ không thể ly hôn, ít nhất trong vòng một năm."

"Có phải anh ta ép cậu?" Ninh Hạo nhìn đôi mắt đẹp bi thương của Tiêu Nhiễm, không hiểu sao đau lòng, lại rất tức giận người đàn ông dùng hôn nhân trói buộc Tiêu Nhiễm kia.

"Sắp reo chuông rồi. Lớp trưởng, chúng ta mau vào lớp đi." Tiêu Nhiễm không trả lời câu hỏi của Ninh Hạo, chuyển đề tài.

Hôn nhân giữa cô và Cố Mạc là chuyện riêng tư, cô không muốn tiếp tục thảo luận với Ninh Hạo.

Ninh Hạo im lặng đi theo sau Tiêu Nhiễm vào tòa nhà dạy học, ánh mắt vẫn phức tạp rơi trên người Tiêu Nhiễm.

Đọc bài sáng vừa bắt đầu không lâu, Tiêu Nhiễm đã bị giáo viên chủ nhiệm gọi vào văn phòng.

"Tiêu Nhiễm, em vẫn là học sinh, cô hy vọng em đừng làm hư các bạn học." Ngón tay giáo viên chủ nhiệm cô Vương dùng sức gõ mặt bàn.

"Thưa cô, kết hôn là việc riêng của em, không liên quan đến người khác, em sẽ không thảo luận chuyện này với các bạn học." Tiêu Nhiễm tủi thân mím chặt môi.

"Em là học sinh cô coi trọng nhất. Không ngờ em... Haiz... chỉ còn một năm nữa là tốt nghiệp rồi." Cô Vương thở dài giận sắt không thành thép.

"Thưa cô, còn việc gì không ạ?" Tiêu Nhiễm không kiêu ngạo cũng không tự ti hỏi.

"Đi đi đi! Yên tâm học bài!" Cô Vương phiền não xua tay. Tiêu Nhiễm thật khiến cô nổi tiếng trong trường. Học sinh của cô vậy mà chưa tốt nghiệp đã kết hôn.