Trêu Nhầm Cô Vợ Ngọt Ngào: Tổng Tài Cưng Chiều Quá Gấp

Chương 66: Đây là nhà của tôi

Cố Mạc dường như nổi giận, dùng sức đấm vào cánh cửa: "Em còn không mở cửa, tôi đạp đấy!"

Tiêu Nhiễm bị Cố Mạc dọa giật mình. Cố Mạc vậy mà là một người đàn ông bạo lực. Nhưng cô không định khuất phục, lấy hết can đảm khiêu khích: "Chú à, anh không sợ đau chân thì cứ đạp đi!"

Ngoài cửa đột nhiên yên tĩnh. Tiêu Nhiễm áp tai lên ván cửa, nghe động tĩnh bên ngoài.

Chẳng lẽ chú thật sự bỏ cuộc rồi?

Cô đặt tay lên tay nắm cửa, do dự có nên nhân lúc Cố Mạc không có ở đó lén chạy ra ngoài hay không.

Lúc này, cửa phòng tắm vậy mà bị mở ra, Cố Mạc cầm chìa khóa đứng ở cửa, bá đạo nhếch môi mỏng: "Đây là nhà của tôi."

"Chú à, tôi vẫn còn đau. Chúng ta có thể không làm gì không? Tôi bảo đảm ở trong phòng với anh đủ hai tiếng." Tiêu Nhiễm lùi đến cạnh bàn trang điểm, thông minh đề nghị.

"Mắt to trừng mắt nhỏ với em? Tôi không có hứng thú!" Cố Mạc nói xong liền kéo rơi áo sơ mi, sải bước tiến lên, cố định Tiêu Nhiễm giữa vòng ôm của mình và bàn trang điểm.

"Chú à, cảm mạo do nóng của tôi còn chưa khỏi, sẽ lây cho anh." Tiêu Nhiễm cố ý hắt hơi một cái, rồi nheo đôi mắt đẹp, yếu ớt xoa thái dương, "Chú à, đầu tôi choáng. Anh đừng lắc! Chú à, sao anh biến thành hai người rồi?"

Cố Mạc bế Tiêu Nhiễm lên bàn trang điểm, áp sát người: "Tiếp tục giả đi!"

"Chú à, tôi thật sự choáng đầu. Không lừa anh!" Tiêu Nhiễm giơ tay phải lên, ngoan ngoãn thề, dưới ánh mắt như chim ưng của anh, cô chột dạ cụp đôi mắt đẹp xuống.

Yết hầu Cố Mạc chuyển động một cái, ánh mắt anh có chút tham lam nhìn gương mặt nhuộm màu hồng của Tiêu Nhiễm, hận không thể nhào nặn cô vào trong thân thể mình. Anh phát hiện mình hoàn toàn không có sức chống cự với thân thể này, toàn thân đều đang gào thét, muốn cô.

Anh điên rồi sao?

Anh đột nhiên ôm eo Tiêu Nhiễm, bá đạo hôn cô.

"Chú à, đừng... tôi sợ..." Tiêu Nhiễm hoảng loạn đẩy Cố Mạc.

Cô rất sợ cơn đau như bị xé rách ấy.

Tim Cố Mạc bị nước mắt của Tiêu Nhiễm kéo đau, anh cắn răng xoay người.

Tiêu Nhiễm vội nhảy xuống đất.

Cố Mạc đi thẳng đến bồn tắm, mở vòi sen, để nước lạnh xối lên cơ thể.

Tiêu Nhiễm đỏ mặt lao ra khỏi phòng tắm, không dám nhìn thân thể có tỷ lệ hoàn mỹ của Cố Mạc.

Cố Mạc tắm nước lạnh nửa tiếng mới từ bên trong đi ra, anh đi đến tủ quần áo, lấy một chiếc sơ mi ném cho Tiêu Nhiễm đang ngồi xấu hổ trên giường: "Đi tắm!"

Tiêu Nhiễm ôm áo sơ mi, hoảng hốt trốn vào phòng tắm.

Dáng vẻ chú vừa tắm xong thật gợi cảm. Vừa rồi cô vậy mà có một xúc động muốn nhào tới ăn sạch anh.

Cô dùng sức vỗ lên gương mặt nóng rực của mình.

Tắm xong, cô mặc áo sơ mi của Cố Mạc, đứng trước bàn trang điểm nhìn mình trong gương. Không biết là chú quá cao, hay là cô quá nhỏ nhắn, áo sơ mi của anh mặc trên người cô trông quá rộng, vạt áo che mông cô, vậy mà đẹp đến không nói nên lời. Cô cài cúc áo đến dưới cổ, cố gắng khiến mình trông kín đáo hơn một chút.