Trêu Nhầm Cô Vợ Ngọt Ngào: Tổng Tài Cưng Chiều Quá Gấp

Chương 69: Anh nhặt được báu vật rồi

Nghe tiếng bước chân Cố Tương rời đi, Tiêu Nhiễm ngẩng đầu khỏi lòng Cố Mạc: "Chú à, chúng ta mau xuống lầu đi."

Cố Mạc khàn giọng nói: "Không được động!"

Tiêu Nhiễm không hiểu chớp mắt, cơ thể hơi giãy một chút.

Cằm Cố Mạc đặt trên đỉnh đầu Tiêu Nhiễm, dùng sức hít sâu. Trên người anh có một mùi xạ hương chết người, theo hơi thở nóng rực phả lên mặt Tiêu Nhiễm, mỗi lần cô hít thở đều cảm thấy như hút thuốc phiện.

Khoảng hơn mười phút sau, cuối cùng Cố Mạc buông Tiêu Nhiễm ra, bàn tay lớn nhấc một cái đã bế cô lên, nhẹ nhàng đặt xuống đất.

"Chú à, xuống lầu sao?" Tiêu Nhiễm nhìn chiếc áo sơ mi trên người mình đã bị vò nhăn, thẹn thùng hỏi. Toàn thân cô chỉ có một chiếc sơ mi, cứ thế xuống lầu, người nhà anh sẽ nhìn cô thế nào? Hơn nữa áo sơ mi rất dễ lộ.

Cố Mạc không nhìn cô, đi thẳng đến tủ quần áo, lấy ra một chiếc quần dài thường ngày: "Mặc vào."

Tiêu Nhiễm vội ngoan ngoãn mặc quần vào, kết quả phát hiện chân mình quá ngắn, quần của anh mặc trên người cô nghiễm nhiên biến thành Aladdin: "Chú à, rốt cuộc chân anh dài đến mức nào vậy?"

Cố Mạc ngậm nụ cười đắc ý cúi người, giúp Tiêu Nhiễm xắn ống quần lên.

Tiêu Nhiễm cúi đầu, nhìn dáng vẻ Cố Mạc đang cúi đầu, đột nhiên có chút cảm động.

Cố Mạc đứng dậy, nắm tay Tiêu Nhiễm, đưa cô xuống lầu. Tuy suốt quá trình không nói một câu, Tiêu Nhiễm lại thấy trong lòng ấm áp, như có một dòng suối nóng chảy qua tim, là phẳng linh hồn cô đơn của cô.

Sau khi người thân chí cốt bán đứng cô, Thượng đế tặng cho cô một Cố Mạc.

Đây là may mắn của cô.

Chỉ là anh không yêu cô, hơn nữa có lẽ mãi mãi cũng sẽ không yêu cô.

Đầu tim Tiêu Nhiễm đột nhiên chua chát, nghèn nghẹn, có một nỗi đau không thể hô hấp.

Cố Tương đang ngồi trên sofa uống cháo, thấy họ nắm tay đi xuống, lập tức cười trêu: "Anh cả, cuối cùng anh chịu xuống rồi?"

Cố Mạc nhướng mày, giận dữ trừng Cố Tương một cái.

Nếu không phải Cố Tương, vừa rồi anh và Tiêu Nhiễm sẽ không dừng giữa chừng. Bây giờ anh nghẹn đến sắp nổ, đều là do con nhóc Cố Tương này hại, vậy mà cô còn cười vẻ mặt vô tội trêu anh.

Tiêu Nhiễm cúi đầu, đứng sau Cố Mạc, cảm thấy ánh mắt mọi người đều đặt trên người mình, ngoài xấu hổ vẫn là xấu hổ. Họ nhất định cho rằng cô và Cố Mạc ở trong phòng quấn quýt hai tiếng nhỉ? Tuy họ quả thật đã xảy ra chút chuyện suýt bùng cháy.

Bà nội Cố vẫy tay với Tiêu Nhiễm: "Cô nhóc, qua đây."

"Bà nội." Tiêu Nhiễm ngọt ngào cười với bà nội Cố, buông tay Cố Mạc đi lên trước.

"Đúng là càng nhìn càng đáng yêu. Cố Mạc, con nhặt được báu vật rồi." Bà nội Cố nắm tay Tiêu Nhiễm, nói với cháu trai.