Trêu Nhầm Cô Vợ Ngọt Ngào: Tổng Tài Cưng Chiều Quá Gấp
Cố Mạc ném tài liệu lên bàn, mặt trầm lạnh dạy dỗ người đàn ông đứng trước bàn làm việc: "Anh còn muốn làm việc không? Lỗi cấp thấp như vậy mà anh cũng dám phạm?"
Người đàn ông nhặt tài liệu lên, run rẩy cúi người xin lỗi: "Xin lỗi, Tổng giám đốc Cố, là tôi nhất thời sơ suất, nhầm lẫn hàng cần gửi đi Nhật và hàng gửi đi Đức. Tôi lập tức đi bù đắp."
"Anh bù đắp thế nào?" Cố Mạc giận dữ trừng đối phương.
Người đàn ông biết cho dù trừ mười năm lương của mình cũng không bù được tổn thất lần này, đầy tự trách nói: "Xin lỗi! Xin Tổng giám đốc Cố trừng phạt tôi!"
"Ra ngoài tự kiểm điểm cho tốt. Tôi tự mình bàn chuyện bồi thường với đại lý Nhật Bản." Cố Mạc lạnh mặt nói xong, liền phất tay với đối phương.
"Cảm ơn Tổng giám đốc Cố!" Người đàn ông cảm kích đến rơi nước mắt, liên tục cúi người, ôm tài liệu rời khỏi văn phòng tổng giám đốc.
Cố Mạc lấy điện thoại ra, gọi một cuộc quốc tế đường dài, dùng tiếng Anh trò chuyện rất nhiều với đối phương, anh vừa xin lỗi vừa khuyên dỗ vừa bảo đảm, cuối cùng dùng cái giá nhỏ nhất bàn xong vấn đề bồi thường. Đặt điện thoại xuống, anh thở dài một hơi, nhấn nút gọi trên bàn: "Linda, rót cho tôi một ly cà phê!"
"Tổng giám đốc Cố, cô Linda còn ở Mỹ chưa về. Tôi đi pha cho ngài." Một giọng nam cung kính nói.
"Được." Cố Mạc trầm lạnh đáp.
Trong phòng thư ký, mấy cô gái tụ lại với nhau, hỏi một chàng trai: "Tổng giám đốc Cố còn giận không?"
"Nghe giọng hơi lạnh." Trợ lý đặc biệt Vương Nhiên nhàn nhạt đáp.
"Hôm nay Tổng giám đốc Cố bị sao vậy? Gọi toàn bộ nhân vật cấp quản lý đi thẩm từng người một." Tiểu Trương kỳ lạ nói.
"Đến kỳ rồi." Tiểu Lý cười trêu.
"Xì! Tổng giám đốc Cố sao có thể đến kỳ?"
"Vị phu nhân Cố kia có mà."
...
"Tổng giám đốc Cố vậy mà kết hôn rồi. Mọi người nói Linda biết sẽ có phản ứng gì?"
Vương Nhiên pha xong cà phê, nói với mọi người: "Cẩn thận bị Tổng giám đốc Cố nghe thấy, trút hết lửa lên người các cô."
Mọi người vừa nghe đều trơn tru quay về chỗ ngồi của mình.
Vương Nhiên bưng cà phê đi đến ngoài cửa văn phòng tổng giám đốc, nhẹ nhàng gõ cửa: "Tổng giám đốc Cố."
Cố Mạc đang nhìn chằm chằm hình nền điện thoại mà ngẩn người nghe thấy tiếng, lập tức nói một câu "mời vào".
Vương Nhiên cung kính đặt cà phê lên bàn làm việc, rồi định lui ra.
"Vương Nhiên, lúc vợ cậu tức giận, cậu đều dỗ cô ấy thế nào?" Cố Mạc nhớ Vương Nhiên là người đàn ông đã kết hôn duy nhất ở tầng trên cùng, bèn mở miệng hỏi.
"Vợ tôi thích ăn bánh ngọt, chỉ cần tôi mua cho cô ấy một đống bánh cô ấy thích nhất, là có thể dỗ cô ấy ổn." Vương Nhiên dường như nhớ đến vợ, trên mặt không tự chủ treo nụ cười hạnh phúc.
"Đơn giản như vậy?" Cố Mạc kinh ngạc nhìn Vương Nhiên.
"Có lẽ vợ tôi khá dễ dỗ. Cũng có phụ nữ thích hoa tươi, bữa tối dưới nến."
"Được. Cậu đi làm việc đi."
Sau khi Vương Nhiên ra ngoài, Cố Mạc cầm điện thoại trên bàn lên, mở số của Tiêu Nhiễm, tiếp tục ngẩn người. Ngoài Y Nhiên, anh chưa từng dỗ người phụ nữ nào khác. Sau khi nghiền ngẫm nửa ngày, cuối cùng anh gọi điện thoại cho Tiêu Nhiễm.
"Ở đâu?"
"Bệnh viện!" Giọng Tiêu Nhiễm lạnh lùng.
"Phẫu thuật kết thúc tôi đi đón em."
"Không cần phiền chú! Lớp trưởng vẫn luôn ở cùng tôi. Cậu ấy sẽ đưa tôi về." Tiêu Nhiễm nói xong liền cúp điện thoại.
Cố Mạc căng gương mặt lạnh lùng, ném điện thoại lên bàn, rồi đứng dậy, lấy thuốc lá châm lửa hút mạnh.