Trêu Nhầm Cô Vợ Ngọt Ngào: Tổng Tài Cưng Chiều Quá Gấp

Chương 88: Hạnh phúc 0.01

Cố Mạc đẩy xe mua sắm đi một vòng lớn trong siêu thị, mua một đống chocolate, khoai tây chiên, coca... những thứ trong mắt anh vẫn luôn là đồ ăn vặt rác, rồi đẩy xe đi tính tiền. Bên cạnh quầy thu ngân đặt một giá hàng, đồ trên giá đột nhiên thu hút sự chú ý của Cố Mạc. Anh lại đẩy xe lùi lại, đứng trước giá hàng nghiêm túc nhìn.

Vị dâu?

Vị chuối?

Vị việt quất?

Thứ này còn phân biệt mùi vị?

Nên chọn nhãn hiệu nào?

Đúng lúc anh do dự, Cố Nhiên đột nhiên xuất hiện sau lưng anh, dùng sức vỗ vai anh.

"Anh, sao anh có thời gian đi siêu thị?"

Mặt Cố Mạc hơi đỏ: "Mua ít đồ ăn vặt." Anh hơi ngại bổ sung. "Cho Tiêu Nhiễm. Mấy cô gái trong phòng thư ký nói con gái đều thích ăn mấy thứ này."

"Vậy anh đứng đây nghiên cứu cái gì?" Cố Nhiên cười tà hỏi.

"Tiêu Nhiễm... còn đang học cấp ba..." Cố Mạc có chút lúng túng.

Cố Nhiên hiểu ra cười lên: "Em hiểu! Em hiểu! Biện pháp nhất định phải theo kịp."

Anh lấy từ giá hàng một hộp màu trắng đưa cho Cố Mạc: "Anh, loại Hạnh phúc 0.01 này khá tốt, là loại em dùng hài lòng nhất. Anh về nhà cùng chị dâu nhỏ nghiên cứu cho kỹ."

Cố Mạc dùng sức ho một tiếng, nhận bao cao su rồi ngại ngùng đi tính tiền.

"Anh, anh đã ba mươi rồi, đừng da mặt mỏng như vậy." Nếu không phải ở siêu thị, Cố Nhiên thật muốn cười lớn. Dáng vẻ lúng túng bây giờ của anh trai thật hơi giống nam sinh cấp ba, xấu hổ, ngại bị người ta nhìn thấy. Rốt cuộc anh đã bao nhiêu năm không có phụ nữ rồi?

"Nhiều chuyện!" Cố Mạc tính tiền xong, xách một túi nhựa lớn đồ ăn vặt đi ra ngoài, không để ý đến lời trêu chọc của Cố Nhiên.

Cố Nhiên thấy anh cả không quay đầu, liền thu lại tâm trạng đùa cợt, lấy một gói thuốc đưa cho thu ngân: "Tính tiền!"

Cố Mạc lái xe đến cửa bệnh viện, liền gọi điện cho Tiêu Nhiễm: "Phẫu thuật xong rồi?"

"Ừm hừ! Ba tôi vào trung tâm giám sát rồi, bệnh viện không cho người nhà đi cùng, đuổi chúng tôi ra." Tiêu Nhiễm vừa gặm Filet-O-Fish, vừa trả lời.

Ninh Hạo thấy dáng vẻ cô ăn ngấu nghiến, biết cô thật sự đói rồi. Cậu rút một tờ khăn giấy, lau tay cho Tiêu Nhiễm: "Ngón tay toàn dầu, lau sạch rồi hãy nghe điện thoại."

"Lớp trưởng, cậu có bệnh sạch sẽ?" Tiêu Nhiễm buồn cười nhìn Ninh Hạo.

Ninh Hạo lúng túng gật đầu.

"Ở đâu?" Cố Mạc nghe thấy giọng Ninh Hạo, sắc mặt từ cuối thu biến thành đông lạnh, nghiêm giọng hỏi.

"Ăn cơm." Tiêu Nhiễm trả lời không đúng câu hỏi, mang vẻ mặt anh không làm gì được tôi.

"Ở đâu?!" Lần này giọng Cố Mạc nặng hơn, lạnh thêm mười phần.

"McDonald's. Ngay đối diện bệnh viện." Tiêu Nhiễm xuyên qua cửa kính nhìn thấy chiếc Maybach nổi bật của Cố Mạc. Chú vậy mà thật sự đến đón cô. Cô có một cảm giác không hiểu, là cảm động sao?

"Ra đây!" Cố Mạc lạnh lùng ra lệnh.

"Chưa ăn no." Tiêu Nhiễm một chút cũng không sợ cơn giận của Cố Mạc, tiếp tục khiêu khích giới hạn của anh.

"Cho em mười phút! Mười phút sau không ra, tôi xông vào cướp người!"

"Được thôi." Tiêu Nhiễm đặt điện thoại xuống, áy náy nhìn Ninh Hạo, "Lớp trưởng, Cố Mạc đến đón tớ."

Ninh Hạo lấy khăn giấy lau sạch khóe miệng cho Tiêu Nhiễm, rồi mới nhẹ nhàng cười nói: "Đi đi."

Tiêu Nhiễm đứng dậy, cầm cặp sách của mình đi ra khỏi McDonald's, từ xa nhìn thấy Cố Mạc dựa vào xe, lạnh băng nhìn về phía mình.

Cô lạnh mặt ngồi vào xe, suốt quá trình không để ý đến Cố Mạc.

Cố Mạc đưa một túi nhựa lớn đồ ăn vặt cho Tiêu Nhiễm.

"Cho tôi?" Tiêu Nhiễm khó hiểu bên trong đựng gì, "Oa! Chocolate! Sao anh biết tôi thích nhãn hiệu chocolate này?"

"Em nói mớ." Cố Mạc nhìn phía trước, mắt không liếc ngang.

"Ồ ồ. Hạnh phúc 0.01? Đây là gì? Ăn được không?" Tiêu Nhiễm cầm chiếc hộp trắng hỏi Cố Mạc.

Cố Mạc mặt không đổi sắc nói: "Bao cao su."