Trêu Nhầm Cô Vợ Ngọt Ngào: Tổng Tài Cưng Chiều Quá Gấp

Chương 95: Quản gia

Cố Mạc đưa Tiêu Nhiễm đến phòng, gọi đồ ăn cho cô xong mới rời đi.

Tiêu Nhiễm lấy điện thoại ra, nằm sấp trên giường chơi game một lát, nhân viên phục vụ đã đưa bữa tối đến.

"Nhiều vậy?" Tiêu Nhiễm nhìn một bàn mỹ thực, không khỏi hạnh phúc cười lên. Chú đây là định gọi hết những món ngon nhất của Shangri-La đến sao? Đủ cho năm người ăn rồi.

Ăn tối xong, cô chạy vào phòng tắm ngâm mình, tắm cho bản thân thơm tho, rồi mặc áo choàng tắm trở về phòng ngủ.

Cô nhìn đồng hồ, phát hiện đã gần chín giờ, Cố Mạc vẫn chưa về. Nghĩ đến anh phải tiếp khách Mỹ, rượu nhất định không thể thiếu, cô bắt đầu không yên tâm.

Cô nằm sấp trên giường cầm điện thoại gửi cho anh một tin nhắn: "Đừng uống nhiều rượu."

"Em ngủ trước. Đừng chờ tôi." Không lâu sau, tin nhắn trả lời của Cố Mạc đã đến.

"Nghe lời! Rượu hại gan hại dạ dày!" Thấy Cố Mạc không hứa sẽ uống ít rượu, cô không yên tâm dặn dò.

"Biết rồi! Quản gia!"

"Người khác tôi còn lười quản đấy! Anh cứ lén vui đi!" Tiêu Nhiễm khí thế mười phần trả lời.

"Lén vui lâu rồi. Mau ngủ!"

Nhận được tin nhắn của Cố Mạc, Tiêu Nhiễm không khỏi hạnh phúc cười lên. Chú dịu dàng vẫn không đổi bá đạo, nhưng cô lại một chút cũng không phản cảm, ngược lại rất thích phần bá đạo này của anh.

Sấy khô tóc, cô mở tủ quần áo định tìm một bộ đồ, phát hiện trong tủ của anh không phải vest thì là sơ mi, cô đành lấy một chiếc sơ mi thay vào, rồi lên giường nằm xuống.

Có lẽ bình thường đi học làm bài đều phải làm đến mười một mười hai giờ, hôm nay ngủ sớm như vậy cô có chút không quen, vẫn luôn mở mắt nhìn trần nhà.

Cô trở mình, lấy chiếc gối bên cạnh ôm vào lòng.

Không thoải mái!

Cô lại trở mình, vẫn không ngủ được.

Cô ngồi dậy, cầm điện thoại nhìn ảnh đại diện của Cố Mạc mà ngẩn người. Qua rất lâu, cuối cùng cô không nhịn được gửi cho anh một tin: "Chú à, ngủ không được. Nhớ anh rồi!"

"Tôi cố gắng nhanh nhất."

"Uống ít rượu, ăn nhiều đồ ăn." Cô vẫn không quên dặn anh.

Tuy cô biết trên bàn tiệc có lúc rất khó khống chế, vẫn muốn dặn anh thêm vài câu.

Ba thường xuyên có xã giao, rất nhiều lúc đều uống đến không phân biệt được đông tây nam bắc, nôn đến trời đất quay cuồng. Cô không muốn Cố Mạc chịu tội như vậy.

"Em nói rất nhiều lần rồi. Quản gia!"

"Chê phiền? Muộn rồi!"

Tiêu Nhiễm gửi xong liền vui vẻ cười lên.

Ba chữ "quản gia" vậy mà khiến trong lòng cô ấm áp.

Không ngủ được, cô cầm điện thoại tiếp tục chơi game. Không biết qua bao lâu, cô nghe thấy bên ngoài truyền đến tiếng mở khóa, liền nhảy xuống giường chạy ra mở cửa.

"Tổng giám đốc Cố, tôi đỡ ngài." Sau khi Linda mở cửa, liền định đi đỡ Cố Mạc.

Cố Mạc lảo đảo đẩy cửa ra, lạnh nhạt nói với Linda: "Cô về... nghỉ ngơi cho tốt."

"Tổng giám đốc Cố!" Linda kịp thời đỡ Cố Mạc trước khi anh ngã.

Tiêu Nhiễm chạy ra phòng khách, vừa đúng lúc thấy thân thể cao lớn của Cố Mạc dựa trên người Linda, lập tức cảnh giác nhìn Linda.

Linda căn bản không để Tiêu Nhiễm vào mắt, một chút ý tứ tránh hiềm nghi cũng không có.

Tiêu Nhiễm giận dữ trừng mắt, nhìn tay Linda ôm Cố Mạc. Người phụ nữ này có ý gì? Khiêu chiến quyền uy của cô sao?

Nếu cô có thể nhịn thì cô không gọi là Tiêu Nhiễm!

Cô sải bước lên trước, một tay cướp Cố Mạc về: "Cảm ơn cô đưa chồng tôi về. Cô có thể về rồi!"

"Cô nhóc?" Cố Mạc nhìn người đang đỡ mình một cái, liền nhắm mắt, dồn toàn bộ trọng lượng lên người Tiêu Nhiễm.

Linda không cam lòng, nhẫn nhịn trừng Tiêu Nhiễm: "Tổng giám đốc Cố uống nhiều rồi, cô chăm sóc anh ấy cho tốt."