Trêu Nhầm Cô Vợ Ngọt Ngào: Tổng Tài Cưng Chiều Quá Gấp

Chương 30: Chúng ta ly hôn đi

"Chú bị sao vậy?" Tiêu Nhiễm buồn bực nhìn cánh cửa đóng chặt kia, tự lẩm bẩm.

"Lại tự nhốt mình rồi?" Quản gia dì Lưu nhìn thấy, thở dài một tiếng, muốn nói lại thôi, quay về bếp bận rộn.

Tiêu Nhiễm nghĩ không thông, liền một mình lên lầu.

Hai ngày không đi học, rất nhiều bài vở e là đã rơi lại, cô phải mau chóng xem sách. Cô lấy từ cặp sách ra mấy quyển sách và vở bài tập, liền bắt đầu đọc sách, vừa tự học vừa làm bài.

Một tiếng sau, cô cắn bút nước nhìn đề trong vở bài tập: "Người ra đề này là ai vậy? Vòng vèo thế! Choáng rồi! Không biết chú có biết không."

Cô quyết định không làm khó mình nữa, ôm sách và vở bài tập đi xuống lầu tìm Cố Mạc.

Căn phòng Cố Mạc ở sát bên thư phòng, cánh cửa bọc da bò mềm, nhìn có vẻ cách âm vô cùng tốt.

Tiêu Nhiễm đứng ở cửa gõ cửa nửa ngày, cũng không nghe thấy tiếng Cố Mạc, liền đẩy cửa đi vào.

Trong phòng tràn ngập khói thuốc nồng nặc, làm Tiêu Nhiễm sặc đến ho liên tục. Cô chớp đôi mắt đẹp bị khói hun đến sắp chảy nước mắt, tìm Cố Mạc. Không ngờ đây vậy mà là một phòng chiếu phim gia đình, thiết bị siêu cao cấp. Trên màn bạc lớn phía trước đang chiếu một bộ phim cô chưa từng xem.

"Chú à, thì ra anh trốn ở đây xem phim? Không phúc hậu!" Tiêu Nhiễm bất mãn kháng nghị, ánh mắt không tự chủ lại quét qua màn hình. Khi nhìn rõ người trong hình là Cố Mạc và một cô gái xinh đẹp, đôi mắt khô rát của cô ngẩn ra, quên cả ho và hít thở. Họ ôm nhau thật hạnh phúc, cười thật ngọt. Vì sao tim cô lại chua? Chua đau chua đau!

Cố Mạc nghe thấy giọng Tiêu Nhiễm, lập tức dụi tắt đầu thuốc ném vào gạt tàn, sau đó tắt máy phát. Khi đứng dậy, trên mặt là cơn giận chật vật: "Ai cho phép em vào đây?"

"Chú à," Tiêu Nhiễm bị cơn giận của Cố Mạc làm kinh ngạc. "Tôi gõ cửa rồi."

"Em không biết chưa được cho phép thì không thể tự tiện xông vào sao?" Cố Mạc có một loại tức giận như bị người ta cưỡng phạm. Đây là không gian riêng tư của anh, từ trước đến nay không cho phép bất cứ ai bước vào. Tiêu Nhiễm cũng không được!

"Xin lỗi." Tiêu Nhiễm bị tổn thương nói xong, liền xoay người chạy ra ngoài.

Cô chẳng qua chỉ không được anh cho phép đã vào phòng chiếu phim gia đình, anh liền nổi giận lớn như vậy.

Người này cũng quá không nói lý!

Cô chẳng phải chỉ quấy rầy anh nhớ người phụ nữ khác thôi sao?

Sáng nay vậy mà còn nói với cô cái gì mà bài rơi lại không cần sợ, có anh.

Nếu sau này cô còn trông mong anh phụ đạo cho mình, cô tuyệt đối là đồ não tàn!

Cô tức giận chạy lên lầu, trở về phòng ngủ, khóa trái cửa.

Cô không tin mình không làm ra được!

Đánh chết cô cũng không tìm anh giúp nữa!

Cô rất có cốt khí ngồi trở lại trước bàn trang điểm, quật cường đọc đề. Một lần không hiểu thì đọc hai lần, hai lần không hiểu thì đọc mười lần. Đúng lúc cô đang cúi đầu khổ sở suy nghĩ, cửa bị người ta dùng chìa khóa mở ra.

Cố Mạc đứng ở cửa, ho một tiếng: "Cô nhóc, vừa rồi tôi hơi mất khống chế cảm xúc. Có phải em có bài muốn hỏi tôi?"

"Sao anh vào được?" Tiêu Nhiễm nhớ rõ mình đã khóa trái cửa.

"Em không nhớ có thứ gọi là chìa khóa sao?"

"Ra ngoài! Tôi không muốn gặp anh!" Tiêu Nhiễm tức giận nói.

Cô chẳng qua chưa đợi anh đáp lại đã đi vào rạp chiếu phim gia đình, anh liền đối với cô mũi không ra mũi, mắt không ra mắt.

Anh coi cô là gì?

Cho dù cô là người làm trong nhà, anh cũng không thể hung dữ như vậy!

Tiêu Nhiễm càng nghĩ càng tủi thân, cái miệng nhỏ bĩu ra, suýt rơi nước mắt.

Cha cũng chưa từng hung dữ với cô như vậy, anh dựa vào cái gì?

"Không được làm loạn! Vừa rồi em cũng có lỗi!" Cố Mạc nghiêm mặt, nhịn không tiến lên an ủi.

"Đúng! Chú à, tôi sai rồi! Chú à, tôi không nên xông vào nhà của anh! So, chúng ta ly hôn đi!" Tiêu Nhiễm tháo nhẫn ra, ném vào lòng Cố Mạc. "Bây giờ tôi muốn học! Mời ngài ra ngoài!"