Trêu Nhầm Cô Vợ Ngọt Ngào: Tổng Tài Cưng Chiều Quá Gấp
"Đừng làm loạn!" Cố Mạc đón lấy chiếc nhẫn, căng gương mặt lạnh như băng nghìn năm bước lên trước, bá đạo đeo lại nhẫn kim cương vào tay Tiêu Nhiễm.
Tiêu Nhiễm dùng sức rút tay phải ra, lại ném chiếc nhẫn cho Cố Mạc: "Tôi khônglàm loạn! Đừng luôn xem tôi là trẻ con! Tôi có đầu óc, biết mình đang làm gì!"
Anh đây là làm gì?
Anh đã có một người phụ nữ khiến anh nhớ nhung như vậy rồi, còn kết hôn với cô làm gì?
Nói không chừng ngay cả lúc XXOO với cô, anh cũng đang nghĩ đến người phụ nữ kia.
Càng nghĩ càng tức, cô chộp lấy chiếc gối trên giường ném về phía Cố Mạc: "Ra ngoài! Tôi không muốn gặp anh!"
"Em bình tĩnh cho tôi một tiếng!" Cố Mạc đón lấy gối, đặt lại lên giường, rồi lạnh mặt đi ra ngoài.
"Tôi rất bình tĩnh! Tôi muốn ly hôn!" Tiêu Nhiễm bất mãn gào lên.
Nghĩ đến sự trách móc của anh đối với cô, cô liền cảm thấy vô cùng tủi thân.
"Ly hôn... nghĩ cũng đừng nghĩ!" Cố Mạc nói xong liền dùng sức đóng sầm cửa.
Sau khi Cố Mạc rời đi, Tiêu Nhiễm ngồi xuống mép giường, uất ức túm tóc, dùng sức gào lên một tiếng.
Cô đây là sao vậy?
Giống như một bà điên!
Chẳng lẽ là bị người phụ nữ kia kích thích?
Không thể nào!
Tiêu Nhiễm không thừa nhận!
Cô mới không phải để ý Cố Mạc có người phụ nữ anh yêu!
Cô chỉ không chịu nổi tủi thân!
Khi còn ở nhà, cha luôn đối với cô răm rắp nghe theo. Cô nói muốn hái sao trên trời, cha sẽ treo đầy kim cương lên đèn pha lê trong nhà để cô hái. Cô nói xem "The Amazing Race" rồi cũng muốn nhảy dù, cha liền bỏ xuống rất nhiều công việc, đặc biệt dẫn cô đi Dubai một chuyến.
Cái người Cố Mạc này, không những không nâng cô trong lòng bàn tay mà cưng chiều, còn vì người phụ nữ khác mà lớn tiếng với cô.
Cô không muốn ở đây nữa!
Cho dù người trên toàn thế giới đều không cần cô nữa, cô cũng không muốn ở bên cạnh Cố Mạc để bị anh ức hiếp.
Cô chạy vào phòng thay đồ, bắt đầu thu dọn quần áo của mình. Từng món từng món đều bỏ vào vali. Sau khi xác định đồ của mình đều đã thu dọn xong, cô đeo cặp sách, một tay xách vali đi về phía cửa.
Mở cửa ra, nhìn thấy quản gia dì Lưu đang đứng ở cửa, vẻ mặt lo lắng.
"Bà ơi..." Tiêu Nhiễm đỏ hai đôi mắt đẹp, mang theo giọng khóc nói: "Hai ngày nay làm bàbận lòng rồi. Nhiễm Nhiễm sau này có thời gian sẽ lại đến thăm bà."
Dì Lưu nhìn thấy vali của Tiêu Nhiễm, sốt ruột xoa tay: "Cái đó... Nhiễm Nhiễm à, tính ngài Cố có hơi lớn, cháu cũng đừng thật sự tức giận! Nào! Đặt hành lý xuống, xuống lầu ăn cơm với bà."
"No rồi!" Tiêu Nhiễm giận dỗi nói. Cô xách vali, vượt qua quản gia, vất vả xuống lầu.
Cố Mạc đứng trước cửa kính sát đất trong phòng khách, vẻ mặt âm u. Chiếc nhẫn kim cương siết chặt trong lòng bàn tay làm đau lòng bàn tay anh. Anh rất ít khi nổi giận lớn như vậy, cho dù đối tác cố ý làm khó, anh cũng rất ít phát hỏa. Nhưng hôm nay vì Tiêu Nhiễm nhìn thấy bí mật trong lòng anh không muốn ai biết nhất, cho nên anh cực kỳ chật vật, thẹn quá hóa giận.
Anh cúi đầu nhìn chiếc nhẫn trong tay, nhớ đến Y Nhiên, trong đầu lại không tự chủ hiện ra gương mặt Tiêu Nhiễm.
Anh đột nhiên bực bội đấm thật mạnh một quyền vào cửa kính.
Anh vậy mà khônglàm rõ được cảm giác của mình đối với Tiêu Nhiễm.
"Chú à, cảm ơn sự chăm sóc của anh! Tạm biệt! Không! Vĩnh viễn không gặp!" Tiêu Nhiễm cúi người với lưng Cố Mạc, sau đó rất có khí phách xách vali đi ra ngoài.
"Đứng lại!" Cố Mạc phẫn nộ xoay người, nghiêm giọng quát Tiêu Nhiễm.
Tiêu Nhiễm căn bản không nghe anh, chỉ dừng bước một chút rồi lại tiếp tục đi ra ngoài. Bước chân vô cùng kiên định, hoàn toàn không giống như làm bộ.