Trêu Nhầm Cô Vợ Ngọt Ngào: Tổng Tài Cưng Chiều Quá Gấp

Chương 52: Cậu ta đối với em thật tốt

Tay Cố Mạc đổi thành cẩn thận nâng mặt Tiêu Nhiễm: "Đau lắm?"

"Đã đỡ nhiều rồi, lúc đầu nóng rát, trước mắt toàn sao." Tiêu Nhiễm tủi thân chớp mắt hai cái.

Cái tát này cô chịu rất oan ức.

Cố Mạc nghe lời Tiêu Nhiễm, đôi mắt sao lập tức tràn đầy khí lạnh. Anh bá đạo ra lệnh: "Trả lại!"

"Trả rồi! Anh tưởng tôi dễ bị bắt nạt vậy sao?" Tiêu Nhiễm kiêu ngạo ngẩng gương mặt nhỏ. Buổi trưa nếu không phải Ninh Hạo ngăn lại, cô nhất định đá đến mức Hạ Minh Minh không biết đường nào mà lần. Cô không chọc người, nhưng cũng không sợ chuyện.

"Không tệ!" Cố Mạc vỗ vỗ đầu Tiêu Nhiễm.

Lúc này Tiêu Nhiễm nhớ đến dầu hoa hồng trong túi, lập tức lấy ra khoe: "Đúng rồi, đây là thuốc Ninh Hạo mua cho tôi, bôi lên là hết sưng. Anh không thấy Hạ Minh Minh kia đâu, hai bên mặt sưng như mông khỉ."

Lại là Ninh Hạo?!

Cố Mạc căng gương mặt lạnh, trừng chai dầu hoa hồng trong tay Tiêu Nhiễm: "Cậu ta đối với em thật tốt!"

"Đương nhiên! Chúng tôi chính là thanh mai trúc mã học cùng lớp từ mẫu giáo." Tiêu Nhiễm thấy Cố Mạc sa sầm mặt, cố ý chọc giận anh. Anh có một Y Nhiên, thì không cho cô có một trúc mã? Hơn nữa, cô và Ninh Hạo chỉ là tình bạn học thuần khiết, còn anh và người phụ nữ kia mới là người yêu thật sự!

"Mười lăm năm còn chưa phát triển thành tình nhân, cậu ta cũng đủ thất bại." Cố Mạc châm biếm hừ lạnh.

"Anh tưởng ai cũng giống anh, ngày đầu gặp mặt đã..." Tiêu Nhiễm đỏ mặt, không nói tiếp được nữa.

Cố Mạc đột nhiên ôm Tiêu Nhiễm vào lòng, mê hoặc hỏi: "Đã thế nào?"

Tiêu Nhiễm vừa tức vừa xấu hổ đấm vào ngực anh: "Người xấu! Chỉ biết ức hiếp tôi!"

"Em là vợ tôi, tôi không ức hiếp em thì ức hiếp ai?" Cố Mạc nói xong, cúi đầu ngậm lấy môi Tiêu Nhiễm.

"Đừng... tài xế..." Tiêu Nhiễm đỏ mặt đẩy Cố Mạc. May mà bây giờ là giờ học, nếu là giờ tan học, không phải sẽ bị toàn trường thầy trò nhìn thấy sao?

Ánh mắt lạnh ngạo của Cố Mạc nhìn về phía bóng dáng cứng đờ ngoài cửa sổ xe, tà tà cong môi, mổ một cái lên môi Tiêu Nhiễm, giọng khàn nói: "Về nhà rồi lại ức hiếp em!"

"Tôi mới không cho anh cơ hội!" Tiêu Nhiễm giận dữ trừng Cố Mạc một cái.

Cố Mạc đột nhiên vượt qua Tiêu Nhiễm, vươn tay mở cửa xe, nói với Ninh Hạo: "Bạn học Ninh, cảm ơn!"

Sau khi đặt cặp sách lên ghế bên cạnh Tiêu Nhiễm, Ninh Hạo dịu dàng dặn một câu: "Tiêu Nhiễm, về uống nhiều nước, chú ý nghỉ ngơi. Nhớ bôi dầu hoa hồng."

Tiêu Nhiễm gật đầu, màu hồng trên hai má không những không tan, ngược lại càng thêm xinh đẹp. Vừa rồi khi Cố Mạc hôn cô, Ninh Hạo nhất định đã đứng ngoài cửa sổ phía sau cô, nhìn hết cảnh đó vào mắt. Cô sắp xấu hổ chết rồi! May mà là Ninh Hạo, cậu ấy sẽ không hóng chuyện. Nếu đổi thành loại như Hạ Minh Minh, ngày mai cô sẽ không còn mặt mũi đến trường.

Cố Mạc nhất định là cố ý!

Cô quay đầu, hung dữ trừng Cố Mạc một cái.

Cố Mạc vô tội nhướng mày, liền đóng cửa xe. Anh chu đáo ấn Tiêu Nhiễm vào lòng, trầm giọng nói một câu: "Ngủ một lát. Đến nhà tôi gọi em."

Ninh Hạo ghen tị nhìn chằm chằm cánh tay Cố Mạc đang ôm Tiêu Nhiễm, mím chặt đôi môi đẹp. Nếu không phải Cố Mạc, cánh tay ôm Tiêu Nhiễm kia nên thuộc về cậu.

Cố Mạc khiêu khích nhìn Ninh Hạo, phất tay với tài xế, ra hiệu đối phương lái xe.

Tiêu Nhiễm nhìn thấy đôi mắt đau đớn của Ninh Hạo, trong lòng đột nhiên tràn đầy áy náy. Cô hạ cửa kính xe nói với cậu: "Lớp trưởng, cậu mau về học đi."

Ninh Hạo vẫy tay với cô: "Được! Ngày mai chỗ cũ, tớ bổ túc cho cậu."