Trêu Nhầm Cô Vợ Ngọt Ngào: Tổng Tài Cưng Chiều Quá Gấp

Chương 53: Sức hấp dẫn của đàn ông

"Có gì hay mà nhìn? Chẳng qua là một đứa trẻ miệng còn hôi sữa." Cố Mạc lạnh lùng nói.

Xe đã rời khỏi trường, Tiêu Nhiễm vẫn bám cửa kính nhìn về phía tòa nhà dạy học. Ninh Hạo vẫn đứng ở đó nhìn về hướng xe biến mất, không nhúc nhích.

"Miệng còn hôi sữa? Chú cứ nói thẳng mình già rồi, ghen tị người khác trẻ đi." Tiêu Nhiễm quay đầu, khiêu khích nhìn Cố Mạc một cái. "Có điều, cho dù chú biến về mười tám tuổi, cũng không đẹp bằng lớp trưởng. Chú à, anh cứ đỏ mắt ghen tị đi!"

Nói xong, Tiêu Nhiễm phát ra tiếng cười như chuông bạc, đôi mắt hạnh xinh đẹp chớp chớp, đầy vẻ trêu chọc.

Cố Mạc lạnh lùng trừng Tiêu Nhiễm một cái, anh chỉ vào đầu mình, kiêu ngạo nói: "Sức hấp dẫn của đàn ông thể hiện ở đây, chứ không phải ngoại hình."

"Chú à, so ngoại hình chắc chắn anh thua, nhưng so trí tuệ, anh cũng chưa chắc thắng đâu! Lớp trưởng của chúng tôi từng từng giành một lần quán quân Olympic Toán toàn quốc, một lần quán quân Olympic Vật lý, một lần... Đúng rồi, lớp trưởng là đội trưởng đội bóng rổ trường, dẫn đội bóng rổ trường lấy hạng nhất cấp tỉnh. Chú à, anh cảm thấy mình có mấy phần nắm chắc thắng cậu ấy?" Tiêu Nhiễm như đếm của quý trong nhà mà khen ưu điểm của Ninh Hạo, cố ý chọc tức Cố Mạc.

"Cho dù chỉ có một phần nắm chắc, cậu ta cũng thua chắc!" Cố Mạc đột nhiên kéo Tiêu Nhiễm vào lòng, nheo đôi mắt sâu, khó lường cười một cái. "Bởi vì... em là của tôi!"

"Chú à, thỏa thuận chỉ có một năm." Tiêu Nhiễm không chịu yếu thế nhìn Cố Mạc, nhắc anh hôn ước của họ chỉ có một năm. "Một năm sau, tôi là của ai do chính tôi quyết định."

"Nếu một năm sau là em không rời khỏi tôi được thì sao?" Cố Mạc dùng ngón cái vuốt ve môi dưới của Tiêu Nhiễm, giọng đầy từ tính hỏi. Giọng anh dường như mang theo ma lực, xuyên qua trái tim Tiêu Nhiễm, khiến tim cô bắt đầu thình thịch thình thịch đập.

Tiêu Nhiễm phát hiện mắt Cố Mạc đặc biệt sâu thẳm, có một sức hút khiến người ta say mê.

Có lẽ anh không đẹp bằng Ninh Hạo, nhưng lại đàn ông hơn Ninh Hạo, có cá tính hơn, có sức hấp dẫn hơn.

Nếu nói Ninh Hạo là một đóa bách hợp, vậy Cố Mạc chính là một cây quân tử lan. Sức hấp dẫn của anh càng sâu đậm.

Nhưng cô sẽ không thừa nhận!

"Chú yên tâm, tôi sẽ không quấn lấy anh." Tiêu Nhiễm đè xuống tốc độ nhịp tim, vô cùng kiên định đáp.

Cố Mạc dùng sức nghiến răng, buông Tiêu Nhiễm ra, lưng tựa lên lưng ghế, lạnh lùng phun ra hai chữ: "Rất tốt!"

"Xem ra chúng ta đạt được đồng thuận rồi." Tiêu Nhiễm chìa tay phải về phía Cố Mạc.

Cố Mạc căn bản không đáp lại Tiêu Nhiễm, từ lỗ mũi hừ lạnh một tiếng, liền cầm tài liệu bên cạnh lên, bắt đầu nghiêm túc nghiên cứu.

Tiêu Nhiễm không sao cả thu tay về,nhún vai. Cô thưởng thức gương mặt lạnh lùng của Cố Mạc, đột nhiên lộ ra vẻ bừng tỉnh đại ngộ, làm quá lên hỏi: "Chú à, anh không muốn ly hôn như vậy, không phải là yêu tôi rồi chứ?"

"Em cảm thấy có khả năng sao?" Cố Mạc siết chặt tài liệu trong tay, ngẩng đầu, lạnh lùng nhìn Tiêu Nhiễm, đôi mắt sâu quét qua toàn thân Tiêu Nhiễm. "So với Y Nhiên, em chỉ là một cô nhóc chưa lớn. Trên người em có điểm nào có thể khiến tôi yêu?"

"Có!" Tiêu Nhiễm nghe thấy tên Y Nhiên, không khống chế được phẫn nộ. "Tôi còn sống, còn cô ấy đã chết!"

Cố Mạc bị Tiêu Nhiễm chọc giận thành công, giơ tay chính là một cái tát. Trên gò má vốn đã hết sưng của Tiêu Nhiễm lập tức lại thêm một vết thương mới.

"Dừng xe!" Tiêu Nhiễm nhục nhã che mặt, gào với tài xế.

Hôm qua anh vì người phụ nữ kia mà quát cô, hôm nay lại vì người phụ nữ kia mà đánh cô, vậy ngày mai thì sao? Anh có vì người phụ nữ kia mà bóp chết cô không?